Trong rất nhiều phim cổ trang Trung Quốc thường có cảnh một "đại hiệp" hoặc "hảo hán" nào đó vào quán ăn nhậu, rồi đi ra trả nguyên một cục bạc cho chủ quán.
Ảnh: Bilibili, credit: Tammy
Hỏi vui: Vì sao các 'hảo hán' xưa đi ăn nhậu chỉ để lại một cục bạc trên bàn, chủ quán không cần trả lại tiền?
Đáp gọn: Vào thời phong kiến ở Trung Quốc, vàng và bạc đều rất quý hiếm do công nghệ khai thác và tinh luyện thời kỳ đó chưa hoàn thiện. Người dân thường sẽ dùng tiền đồng để thanh toán các nhu cầu hàng ngày.
Giá trị của một lượng bạc (37,50 gam theo hệ đo lường quốc tế ngày nay) là rất lớn. Lấy số liệu thời Tống làm ví dụ, một lượng bạc thời kỳ này có thể mua được 4 tạ gạo.
Một bữa ăn thông thường tại các tửu quán tất nhiên không tiêu tốn tới vậy, nên có thể đoán rằng những vị khách trả tiền bằng một lượng bạc đều là "khách VIP", số tiền thừa có lẽ là "tiền bo" cho chủ quán.
Trên thực tế, người xưa thường thanh toán tiền bằng các đồng xu đồng, việc trả tiền bằng nén bạc không quá phổ biến, mà chỉ được phóng đại trong phim truyền hình.
SH